Bài giảng Tiếng Việt 2 (Kết nối tri thức) - Tuần 10, Bài 18: Đọc: Tớ nhớ cậu
Bạn đang xem 20 trang mẫu của tài liệu "Bài giảng Tiếng Việt 2 (Kết nối tri thức) - Tuần 10, Bài 18: Đọc: Tớ nhớ cậu", để tải tài liệu gốc về máy hãy click vào nút Download ở trên.
Tóm tắt nội dung tài liệu: Bài giảng Tiếng Việt 2 (Kết nối tri thức) - Tuần 10, Bài 18: Đọc: Tớ nhớ cậu
ĐỌC Xem đoạn clip của lớp và cho biết: 1. Khi chơi cùng bạn em cảm thấy thế nào? 2. Khi xa bạn, em cảm thấy thế nào? TỚ NHỚ CẬU Kiến là bạn thân của sóc. Hằng ngày, hai bạn thường rủ nhau đi học. Thế rồi nhà kiến chuyển đến một khu rừng khác. Lúc chia tay, kiến rất buồn. Kiến nói: “Cậu phải thường xuyên nhớ tớ đấy.”. Sóc gật đầu nhận lời. Một buổi sáng, sóc lấy một tờ giấy và viết thư cho kiến. Sóc nắn nót ghi: “Tớ nhớ cậu.” Một cơn gió đi ngang qua mang theo lá thư. Chiều hôm đó, kiến đi dạo trong rừng. Một lá thư nhè nhẹ bay xuống. Kiến reo lên: “A, thư của sóc!”. Hôm sau, kiến ngồi bên thềm và viết thư cho sóc. Kiến không biết làm sao cho sóc biết mình nhớ bạn. Cậu viết: “Chào sóc!” Nhưng kiến không định chào sóc. Cậu bèn viết một lá thư khác: “Sóc thân mến!”. Như thế vẫn không đúng ý của kiến. Lấy một tờ giấy mới, kiến ghi: “Sóc ơi!”. Cứ thế, cậu cặm cụi viết đi viết lại trong nhiều giờ liền. Không lâu sau, sóc nhận được một lá thư do kiến gửi đến. Thư viết: “Sóc ơi, tớ cũng nhớ cậu!”. (Theo Tun Te-le-gơn) TỚ NHỚ CẬU Kiến là bạn thân của sóc. Hằng ngày, hai bạn thường rủ nhau đi học. Thế rồi nhà kiến chuyển đến một khu rừng khác. Lúc chia tay, kiến rất buồn. Kiến nói: “Cậu phải thường xuyên nhớ tớ đấy.”. Sóc gật đầu nhận lời. Một buổi sáng, sóc lấy một tờ giấy và viết thư cho kiến. Sóc nắn nót ghi: “Tớ nhớ cậu.” Một cơn gió đi ngang qua mang theo lá thư. Chiều hôm đó, kiến đi dạo trong rừng. Một lá thư nhè nhẹ bay xuống. Kiến reo lên: “A, thư của sóc!”. Hôm sau, kiến ngồi bên thềm và viết thư cho sóc. Kiến không biết làm sao cho sóc biết mình nhớ bạn. Cậu viết: “Chào sóc!” Nhưng kiến không định chào sóc. Cậu bèn viết một lá thư khác: “Sóc thân mến!”. Như thế vẫn không đúng ý của kiến. Lấy một tờ giấy mới, kiến ghi: “Sóc ơi!”. Cứ thế, cậu cặm cụi viết đi viết lại trong nhiều giờ liền. Không lâu sau, sóc nhận được một lá thư do kiến gửi đến. Thư viết: “Sóc ơi, tớ cũng nhớ cậu!”. (Theo Tun Te-le-gơn) LUYỆN ĐỌC TỪ NGỮ KHÓ nắn nót, nhận lời, nhè nhẹ, bèn viết LUYỆN ĐỌC LỜI NHÂN VẬT - A, thư của sóc! - Cậu phải thường xuyên nhớ tớ đấy. LUYỆN ĐỌC CÂU DÀI - Kiến không biết làm sao cho sóc biết mình nhớ bạn. Từ ngữ: Nắn nót: viết rất cẩn thận cho đẹp. Cặm cụi: chăm chú, tập trung vào việc đang làm. LUYỆN ĐỌC THEO NHÓM 3 TỚ NHỚ CẬU Kiến là bạn thân của sóc. Hằng ngày, hai bạn thường rủ nhau đi học. Thế rồi nhà kiến chuyển đến một khu rừng khác. Lúc chia tay, kiến rất buồn. Kiến nói: “Cậu phải thường xuyên nhớ tớ đấy.”. Sóc gật đầu nhận lời. Một buổi sáng, sóc lấy một tờ giấy và viết thư cho kiến. Sóc nắn nót ghi: “Tớ nhớ cậu.” Một cơn gió đi ngang qua mang theo lá thư. Chiều hôm đó, kiến đi dạo trong rừng. Một lá thư nhè nhẹ bay xuống. Kiến reo lên: “A, thư của sóc!”. Hôm sau, kiến ngồi bên thềm và viết thư cho sóc. Kiến không biết làm sao cho sóc biết mình nhớ bạn. Cậu viết: “Chào sóc!” Nhưng kiến không định chào sóc. Cậu bèn viết một lá thư khác: “Sóc thân mến!”. Như thế vẫn không đúng ý của kiến. Lấy một tờ giấy mới, kiến ghi: “Sóc ơi!”. Cứ thế, cậu cặm cụi viết đi viết lại trong nhiều giờ liền. Không lâu sau, sóc nhận được một lá thư do kiến gửi đến. Thư viết: “Sóc ơi, tớ cũng nhớ cậu!”. (Theo Tun Te-le-gơn) LUYỆN ĐỌC CẢ BÀI TỚ NHỚ CẬU Kiến là bạn thân của sóc. Hằng ngày, hai bạn thường rủ nhau đi học. Thế rồi nhà kiến chuyển đến một khu rừng khác. Lúc chia tay, kiến rất buồn. Kiến nói: “Cậu phải thường xuyên nhớ tớ đấy.”. Sóc gật đầu nhận lời. Một buổi sáng, sóc lấy một tờ giấy và viết thư cho kiến. Sóc nắn nót ghi: “Tớ nhớ cậu.” Một cơn gió đi ngang qua mang theo lá thư. Chiều hôm đó, kiến đi dạo trong rừng. Một lá thư nhè nhẹ bay xuống. Kiến reo lên: “A, thư của sóc!”. Hôm sau, kiến ngồi bên thềm và viết thư cho sóc. Kiến không biết làm sao cho sóc biết mình nhớ bạn. Cậu viết: “Chào sóc!” Nhưng kiến không định chào sóc. Cậu bèn viết một lá thư khác: “Sóc thân mến!”. Như thế vẫn không đúng ý của kiến. Lấy một tờ giấy mới, kiến ghi: “Sóc ơi!”. Cứ thế, cậu cặm cụi viết đi viết lại trong nhiều giờ liền. Không lâu sau, sóc nhận được một lá thư do kiến gửi đến. Thư viết: “Sóc ơi, tớ cũng nhớ cậu!”. (Theo Tun Te-le-gơn) TÌM HIỂU BÀI Kiến là bạn thân của sóc. - Vì sao kiến và sóc phải Hằng ngày, hai bạn thường chia tay nhau? - -Khi Sóc chiađồng tayý với sóc, kiến kiến điều có gì? cảm rủ nhau đi học. Thế rồi nhà xúc thế nào? kiến chuyển đến một khu rừng khác. Lúc chia tay, kiến rất buồn. Kiến nói: “Cậu phải thường xuyên nhớ tớ đấy.”. Sóc gật đầu nhận lời. - Khi nhận được thư của sóc, Một buổi sáng, sóc lấy - Sóc đã làm gì để giữ lời tâm trạng của kiến ra sao? một tờ giấy và viết thư cho hứa với kiến? kiến. Sóc nắn nót ghi: “Tớ nhớ cậu.” Một cơn gió đi Kiến vui vẻ, sung sướng. ngang qua mang theo lá thư. Chiều hôm đó, kiến đi dạo trong rừng. Một lá thư nhè nhẹ bay xuống. Kiến reo lên: “A, thư của sóc!”. Hôm sau, kiến ngồi bên thềm và viết thư cho sóc. Kiến không biết làm -- TheoVì sao em, kiến hai phảibạn sẽviết cảm lại sao cho sóc biết mình nhớ bạn. Cậu thấynhiều thế lần nào lá thưnếu gửi không sóc? nhận viết: “Chào sóc!” Nhưng kiến không được thư của nhau? định chào sóc. Cậu bèn viết một lá Vì kiến chưa biết cách diễn tả thư khác: “Sóc thân mến!”. Như thế tình- Hai cảmbạn sẽcủa rất mìnhbuồn. bằng từ vẫn không đúng ý của kiến. Lấy một tờ giấy mới, kiến ghi: “Sóc ơi!”. Cứ -ngữ. Kiến sẽ không tin tưởng sóc thế, cậu cặm cụi viết đi viết lại trong nữa vì sóc không giữ đúng lời nhiều giờ liền. hứa. Không lâu sau, sóc nhận được một lá thư do kiến gửi đến. Thư viết: “Sóc ơi, tớ cũng nhớ cậu!”. NỘI DUNG Bài đoc̣ kể về cuộc chia tay của đôi bạn thân sóc và kiến khi kiến phải chuyển đi nơi khác. Qu đó, ca ngợi tình bạn đẹp đẽ và đáng quý của đôi bạn thân. - Em thường làm gì để thể hiện tình bạn thân thiết của mình với các bạn? LUYỆN ĐỌC LẠI TỚ NHỚ CẬU Kiến là bạn thân của sóc. Hằng ngày, hai bạn thường rủ nhau đi học. Thế rồi nhà kiến chuyển đến một khu rừng khác. Lúc chia tay, kiến rất buồn. Kiến nói: “Cậu phải thường xuyên nhớ tớ đấy.”. Sóc gật đầu nhận lời. Một buổi sáng, sóc lấy một tờ giấy và viết thư cho kiến. Sóc nắn nót ghi: “Tớ nhớ cậu.” Một cơn gió đi ngang qua mang theo lá thư. Chiều hôm đó, kiến đi dạo trong rừng. Một lá thư nhè nhẹ bay xuống. Kiến reo lên: “A, thư của sóc!”. Hôm sau, kiến ngồi bên thềm và viết thư cho sóc. Kiến không biết làm sao cho sóc biết mình nhớ bạn. Cậu viết: “Chào sóc!” Nhưng kiến không định chào sóc. Cậu bèn viết một lá thư khác: “Sóc thân mến!”. Như thế vẫn không đúng ý của kiến. Lấy một tờ giấy mới, kiến ghi: “Sóc ơi!”. Cứ thế, cậu cặm cụi viết đi viết lại trong nhiều giờ liền. Không lâu sau, sóc nhận được một lá thư do kiến gửi đến. Thư viết: “Sóc ơi, tớ cũng nhớ cậu!”. (Theo Tun Te-le-gơn)
File đính kèm:
ke_hoach_bai_day_mon_tieng_viet_2_ket_noi_tri_thuc_tuan_10_b.pptx

