Bài giảng Tiếng Việt 2 (Kết nối tri thức) - Tuần 17, Bài 31: Đọc: Ánh sáng của yêu thương
Bạn đang xem 20 trang mẫu của tài liệu "Bài giảng Tiếng Việt 2 (Kết nối tri thức) - Tuần 17, Bài 31: Đọc: Ánh sáng của yêu thương", để tải tài liệu gốc về máy hãy click vào nút Download ở trên.
Tóm tắt nội dung tài liệu: Bài giảng Tiếng Việt 2 (Kết nối tri thức) - Tuần 17, Bài 31: Đọc: Ánh sáng của yêu thương
ĐỌC THẢO LUẬN NHÓM ĐÔI Lắng nghe bài hát Mẹ ơi có biết và cho biết: 1.Trong bài hát có nhắc tới ai? 2. Bạn nhỏ muốn làm gì để mẹ được vui? Bài hát: Mẹ ơi có biết Nếu người thân bị mệt, em có thể làm gì để giúp đỡ, động viên? ÁNH SÁNG CỦA YÊU THƯƠNG ÁNH SÁNG CỦA YÊU THƯƠNG Hôm ấy, bố vắng nhà, mẹ bị đau bụng dữ dội. Ê-đi-xơn liền chạy đi mời bác sĩ. Bác sĩ đến khám bệnh và cho biết mẹ của Ê-đi-xơn đau ruột thừa, phải mổ gấp. Nhưng trời cứ tối dần, với ánh đèn dầu tù mù, chẳng thể làm gì được. Ê-đi-xơn lo lắng. Thấy mẹ đau đớn, cậu mếu máo: “Xin bác sĩ cứu mẹ cháu!”. Bác sĩ ái ngại nói: “Đủ ánh sáng, bác mới mổ được cháu ạ!”. Thương mẹ, Ê-đi-xơn ôm đầu suy nghĩ. Làm thế nào để cứu mẹ bây giờ? Đột nhiên, cậu trông thấy ánh sáng của ngọn đèn hắt lại từ mảnh sắt tây trên tủ. Nét mặt cậu rạng rỡ hẳn lên. Ê-đi-xơn vội chạy sang nhà hàng xóm, mượn về một tấm gương. Lát sau, đèn nến trong nhà được cậu thắp lên và đặt trước gương. Căn phòng bỗng ngập tràn ánh sáng. Nhìn căn phòng sáng trưng, bác sĩ rất ngạc nhiên, bắt tay ngay vào việc. Ca mổ thành công, mẹ của Ê-đi-xơn đã được cứu sống. (Theo Truyện đọc 2, NXB Giáo dục, 1995) ÁNH SÁNG CỦA YÊU THƯƠNG Hôm ấy, bố vắng nhà, mẹ bị đau bụng dữ dội. Ê-đi-xơn liền chạy đi mời bác sĩ. Bác sĩ đến khám bệnh và cho biết mẹ của Ê-đi-xơn đau ruột thừa, phải mổ gấp. Nhưng trời cứ tối dần, với ánh đèn dầu tù mù, chẳng thể làm gì được. Ê-đi-xơn lo lắng. Thấy mẹ đau đớn, cậu mếu máo: “Xin bác sĩ cứu mẹ cháu!”. Bác sĩ ái ngại nói: “Đủ ánh sáng, bác mới mổ được cháu ạ!”. Thương mẹ, Ê-đi-xơn ôm đầu suy nghĩ. Làm thế nào để cứu mẹ bây giờ? Đột nhiên, cậu trông thấy ánh sáng của ngọn đèn hắt lại từ mảnh sắt tây trên tủ. Nét mặt cậu rạng rỡ hẳn lên. Ê-đi-xơn vội chạy sang nhà hàng xóm, mượn về một tấm gương. Lát sau, đèn nến trong nhà được cậu thắp lên và đặt trước gương. Căn phòng bỗng ngập tràn ánh sáng. Nhìn căn phòng sáng trưng, bác sĩ rất ngạc nhiên, bắt tay ngay vào việc. Ca mổ thành công, mẹ của Ê-đi-xơn đã được cứu sống. (Theo Truyện đọc 2, NXB Giáo dục, 1995) LUYỆN ĐỌC TỪ NGỮ KHÓ dữ dội, ruột thừa, rạng rỡ, ngạc nhiên LUYỆN ĐỌC LỜI NHÂN VẬT Xin bác sĩ cứu mẹ cháu! Đủ ánh sáng, bác mới mổ được cháu ạ! LUYỆN ĐỌC CÂU Đột nhiên, cậu trông thấy ánh sáng của ngọn đèn hắt lại từ mảnh sắt tây trên tủ. Từ ngữ: Ê – đi – xơn: nhà bác học người Mỹ, đã phát minh ra đèn điện, ống nghe điện thoại, máy chiếu phim, máy hát, và nhiều vật dụng khác. Ái ngại: thương cảm, có phần lo lắng và không đành lòng trước tình cảnh của người khác. Sắt tây: sắt dát mỏng có tráng một lớp chống gỉ, sáng bóng. Tù mù: ánh sáng yếu ớt đến mức trông dở sáng dở tối. LUYỆN ĐỌC THEO NHÓM 4 ÁNH SÁNG CỦA YÊU THƯƠNG Hôm ấy, bố vắng nhà, mẹ bị đau bụng dữ dội. Ê-đi-xơn liền chạy đi mời bác sĩ. Bác sĩ đến khám bệnh và cho biết mẹ của Ê-đi-xơn đau ruột thừa, phải mổ gấp. Nhưng trời cứ tối dần, với ánh đèn dầu tù mù, chẳng thể làm gì được. Ê-đi-xơn lo lắng. Thấy mẹ đau đớn, cậu mếu máo: “Xin bác sĩ cứu mẹ cháu!”. Bác sĩ ái ngại nói: “Đủ ánh sáng, bác mới mổ được cháu ạ!”. Thương mẹ, Ê-đi-xơn ôm đầu suy nghĩ. Làm thế nào để cứu mẹ bây giờ? Đột nhiên, cậu trông thấy ánh sáng của ngọn đèn hắt lại từ mảnh sắt tây trên tủ. Nét mặt cậu rạng rỡ hẳn lên. Ê-đi-xơn vội chạy sang nhà hàng xóm, mượn về một tấm gương. Lát sau, đèn nến trong nhà được cậu thắp lên và đặt trước gương. Căn phòng bỗng ngập tràn ánh sáng. Nhìn căn phòng sáng trưng, bác sĩ rất ngạc nhiên, bắt tay ngay vào việc. Ca mổ thành công, mẹ của Ê-đi-xơn đã được cứu sống. (Theo Truyện đọc 2, NXB Giáo dục, 1995) LUYỆN ĐỌC CẢ BÀI ÁNH SÁNG CỦA YÊU THƯƠNG Hôm ấy, bố vắng nhà, mẹ bị đau bụng dữ dội. Ê-đi-xơn liền chạy đi mời bác sĩ. Bác sĩ đến khám bệnh và cho biết mẹ của Ê-đi-xơn đau ruột thừa, phải mổ gấp. Nhưng trời cứ tối dần, với ánh đèn dầu tù mù, chẳng thể làm gì được. Ê-đi-xơn lo lắng. Thấy mẹ đau đớn, cậu mếu máo: “Xin bác sĩ cứu mẹ cháu!”. Bác sĩ ái ngại nói: “Đủ ánh sáng, bác mới mổ được cháu ạ!”. Thương mẹ, Ê-đi-xơn ôm đầu suy nghĩ. Làm thế nào để cứu mẹ bây giờ? Đột nhiên, cậu trông thấy ánh sáng của ngọn đèn hắt lại từ mảnh sắt tây trên tủ. Nét mặt cậu rạng rỡ hẳn lên. Ê-đi-xơn vội chạy sang nhà hàng xóm, mượn về một tấm gương. Lát sau, đèn nến trong nhà được cậu thắp lên và đặt trước gương. Căn phòng bỗng ngập tràn ánh sáng. Nhìn căn phòng sáng trưng, bác sĩ rất ngạc nhiên, bắt tay ngay vào việc. Ca mổ thành công, mẹ của Ê-đi-xơn đã được cứu sống. (Theo Truyện đọc 2, NXB Giáo dục, 1995) TÌM HIỂU BÀI Hôm ấy, bố vắng nhà, mẹ bị đau bụng dữ dội. Ê-đi-xơn - Khi thấy mẹ đau bụng dữ dội, liền chạy đi mời bác sĩ. Ê-đi-xơn đã làm gì? Bác sĩ đến khám bệnh và cho biết mẹ của Ê-đi-xơn đau - Khi có người đau ốm bất ruột thừa, phải mổ gấp. Nhưng trời cứ tối dần, với ánh thường, con phải làm gì? đèn dầu tù mù, chẳng thể làm gì được. Ê-đi-xơn lo lắng. Thấy mẹ đau đớn, cậu mếu máo: “Xin bác sĩ cứu mẹ cháu!”. Bác sĩ ái ngại nói: “Đủ ánh sáng, bác mới mổ được cháu ạ!”. Thương mẹ, Ê-đi-xơn ôm đầu -- NhữngÊ-đi-xơn việc đã làmlàm cáchcủa Ê-đi-xơnnào để mẹ suy nghĩ. Làm thế nào để cứu mẹ - Trong câu chuyện trên, em bây giờ? Đột nhiên, cậu trông chođược thấy phẫu tình thuật cảm kịp của thời? cậu dành thấy ánh sáng của ngọn đèn hắt thích nhân vật nào nhất? Vì sao? lại từ mảnh sắt tây trên tủ. Nét cho mẹ như thế nào? mặt cậu rạng rỡ hẳn lên. Ê-đi-xơn vội chạy sang nhà hàng xóm, Ê-đi-xơn là một cậu bé rất yêu, mượn về một tấm gương. Lát sau, thương và hiếu thảo với mẹ. đèn nến trong nhà được cậu thắp lên và đặt trước gương. Căn phòng bỗng ngập tràn ánh sáng. Nhìn căn phòng sáng trưng, bác sĩ rất ngạc nhiên, bắt tay ngay vào việc. Ca mổ thành công, mẹ của Ê-đi-xơn đã được cứu sống. NỘI DUNG Bài văn kể về tình yêu thương, lòng hiếu thảo của Ê-đi-xơn đối với mẹ của mình. LUYỆN TẬP THEO VĂN BẢN 1. Những chi tiết nào cho thấy Ê-đi-xơn rất lo cho sức khỏe của mẹ? Hôm ấy, bố vắng nhà, mẹ bị đau bụng dữ dội. Ê-đi-xơn liền chạy đi mời bác sĩ. Bác sĩ đến khám bệnh và cho biết mẹ của Ê-đi-xơn đau ruột thừa, phải mổ gấp. Nhưng trời cứ tối dần, với ánh đèn dầu tù mù, chẳng thể làm gì được. Ê-đi-xơn lo lắng. Thấy mẹ đau đớn, cậu mếu máo: “Xin bác sĩ cứu mẹ cháu!”. Bác sĩ ái ngại nói: “Đủ ánh sáng, bác mới mổ được cháu ạ!”. Thương mẹ, Ê-đi-xơn ôm đầu suy nghĩ. Làm thế nào để cứu mẹ bây giờ? Đột nhiên, cậu trông thấy ánh sáng của ngọn đèn hắt lại từ mảnh sắt tây trên tủ. Nét mặt cậu rạng rỡ hẳn lên. Ê-đi-xơn vội chạy sang nhà hàng xóm, mượn về một tấm gương. Lát sau, đèn nến trong nhà được cậu thắp lên và đặt trước gương. Căn phòng bỗng ngập tràn ánh sáng. Nhìn căn phòng sáng trưng, bác sĩ rất ngạc nhiên, bắt tay ngay vào việc. Ca mổ thành công, mẹ của Ê-đi-xơn đã được cứu sống.
File đính kèm:
ke_hoach_bai_day_mon_tieng_viet_2_ket_noi_tri_thuc_tuan_17_b.pptx

